Tôi ghét sự im lặng
Khi bạn cho ai đó mượn tiền, nhanh chóng và nhiệt tình. Đến lúc cần, bạn nhẹ nhàng thông báo về tình trạng túng thiếu của mình. Một tin nhắn vừa được gửi đi. Bạn chờ hồi âm. Rồi bạn trở thành con nợ của người khác. Bạn ghét sự im lặng của người đó. Sự im lặng mang chút gì đó vô ơn.
Bạn tìm hiểu thông tin tuyển dụng cho một người bạn. Bạn muốn tôi cung cấp thông tin một cách nhanh chóng. Ừ thì tôi biết, ở cái xứ này chỉ có người đợi việc chứ không có việc chờ người. Nhưng khi thông báo với bạn rằng chỗ ấy đã có người "trên cơ" bạn, những SMS an ủi đầy chân tình của tôi được đáp trả bằng sự im lặng! Sự im lặng của một người vô tâm.
Kết thúc thời sinh viên, tôi và người bạn đi mỗi người một nơi. Sợi dây liên hệ đã bao lần đứt rồi lại nối. Nối rồi đứt. Đến giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao bạn lại chọn cho mình sự im lặng. Im lặng mang đến sự bình yên cho bạn chăng? Nỗi buồn khi mất đi một tình bạn không bằng nỗi buồn khi nghĩ rằng bạn chưa từng xem tôi là người bạn thật sự.
"Khi yêu, người ta có nhu cầu bộc lộ tình yêu và nhu cầu cần biết người kia có yêu mình không". Đó là một trong những bài học tâm lý trong trường đại học mà họa hoằn tôi còn nhớ. Để bây giờ khi bạn đau đáu hỏi: "Sao ta im lặng trôi qua nhau?" - Tôi có thể nói với bạn rằng: "Đó là sự im lặng khi tình yêu chưa đủ mạnh".
Thật đáng buồn!
Nhưng đáng sợ là khi tôi có lỗi mà người không nói, không cho cơ hội để sửa. Im lặng vì thiếu lòng bao dung.
Thật đáng buồn!
Nhưng đáng sợ là khi tôi có lỗi mà người không nói, không cho cơ hội để sửa. Im lặng vì thiếu lòng bao dung.
Im lặng làm người ta khó chịu, làm mọi người dễ hiểu nhầm về nhau hơn, cũng bởi do tính ích kỷ, hiếu thắng, ai cũng cho mình đúng, dẫn tới những hiểu lầm tai hại làm chết dần những tâm hồn con người.
Đáng sợ hơn nữa là khi ai đó im lặng ra đi, im lặng chấm dứt cuộc tình. Cảm giác bị thiếu tôn trọng vây bủa mỗi đêm. Cái tôi cần không phải là lời thanh minh mà là lý do. Tôi muốn biết lỗi lầm của tôi nằm ở đâu. Tôi không trong sáng và thánh thiện như một thiên thần để có thể nghĩ rằng: người ra đi trong im lặng là vì muốn tôi hạnh phúc.
Một cảm giác mơ hồ, chông chênh không sao yên được. Đã chấp nhận làm người ở lại không một chút níu kéo nhưng không làm sao khiến lòng nhẹ nhàng và thanh thản được. Tôi rất chân thành và vị tha nhưng cũng luôn thích sự rõ ràng, thẳng thắn. Dù lý do có như thế nào đi nữa, có làm tổn thương đến nhau hay không thì được nghe vẫn hơn. Bởi lẽ, khi đó ta sẽ không còn phải luẩn quẩn trong những câu hỏi mà mình tự đặt ra nữa.
Con nguời ta thường có xu huớng tự huyễn hoặc trách mình khi mọi thứ chưa rõ ràng, khi tình cảm của mình dành cho họ vẫn đong đầy...
Ngẫm lại, mình đã trải qua bao lần im lặng đáng buồn và đáng sợ. Thế mới thấy câu "im lặng là vàng" sao mà vô duyên và thừa thãi quá! Ấy vậy mà người đó đã ra đi trong sự im lặng, ko một lý do, không một lời giải thích. Không một lời từ biệt và cũng không cả có lần gặp cuối.
Anh ah! A có biết là em ghét nhất sự im lặng của anh không? Nếu không còn yêu em anh có thể nói, em chấp nhận rời xa anh. Nhưng a lại cứ im lặng thế khiến em cảm thấy rất khó chịu. Mong rằng sau này a có ở bên người con gái khác thì hãy nói lên tình cảm, suy nghĩ của a, khi giận a hãy nói khi buồn a hãy chia xẻ, khó khăn a hãy tâm sự cùng người đó nhé. Có như thế mới hiểu nhau và cùng nhau tháo gỡ những khúc mắc và khó khăn chứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét