Độc thân lâu rồi, nên mãi cũng thành quen
Chẳng thèm ghen khi bạn bè có gấu
Chẳng mong một người ăn cơm do mình nấu
Mặn chát hay nhạt phèo mà vẫn cứ khen ngon
.Độc thân lâu rồi nên chẳng sợ cô đơn
Chẳng bận tâm ai có người đưa đón
Một mình đi về thản nhiên hôm sớm
Người ta môi kề tay nắm kệ người ta
.Độc thân lâu rồi nên chẳng phải lo xa
Ngày nọ ngày kia người ta đi đâu mất
Chẳng còn lo âu người ta không chân thật
Một mình mình là vui nhất đó thôi.
Độc thân lâu rồi nên thấy thế thật vui
Có nhiều thời gian ngủ vùi trong chăn ấm
Có nhiều thời gian cùng bạn bè tụ tập
Chẳng phải buồn vì ánh mắt ai kia.
Độc thân lâu rồi nên thấy thật bình yên.
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014
Cần lắm một bờ vai
"Khi em gục ngã và tâm hồn em mệt mỏi, chán chường
Khi những rắc rối, những muộn phiền chất nặng trong trái tim em
Em vẫn chỉ muốn chờ trong im lặng
Cho tới khi anh đến và chỉ một lát thôi, anh ngồi cùng em"
P/s: Những lúc thế này muốn có một bờ vai , một cái nắm tay để an ủn. một người để tâm sự sẻ chia ; Nhưng nhấc điện thoại lên và không biết gọi cho ai, nói chuyện cùng ai?
Đừng buông tay anh nhé
Hãy là chỗ dựa vững chắc nhất cho cuộc đời em anh nhé
Mình quen nhau trong một bữa cơm chiều của một ngày mùa đông, một bữa cơm vội vã của trạm dừng chân cuối cùng trong chuyến xe về quê ăn Tết. Chúng mình nói chuyện hỏi thăm nhau như thể đã quen nhau từ lâu rồi, cùng ăn cơm cùng nói chuyện cho thời gian nhanh chóng qua đi để nhanh chóng được về gặp gia đình sau những ngày tháng xa nhà.
Tưởng rằng em và anh chỉ gặp nhau một lần rồi quên, và cũng sẽ giống như những người xa lạ vì mình từ trước đến giờ chưa từng gặp nhau, rồi khi gặp nhau cũng không để lại địa chỉ để liên lạc. Nào ngờ chúng mình tình cờ gặp lại khi anh là bạn thân của đứa bạn học cấp ba của em. Phải chăng cũng từ ngày ấy em đã cảm thấy không còn lạnh lẽo và thay vào đó là sự ấm áp. Anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em.
Mùa xuân mang hơi thở ấm áp, tiết trời trong xanh, muôn hoa đua nở. Mùa hạ oi bức, nóng nực nhưng là mùa mà hầu hết các cô cậu học sinh sinh viên đều vui mừng đón chào. Mùa thu mát mẻ, một số loài cây cũng chuẩn bị thay lá cho một kì nghỉ đông chờ đến mùa xuân đâm chồi nảy lộc. Còn mùa đông thì sao nhỉ? Lạnh lẽo, mưa bão nhưng kì lạ thay năm nào cũng vậy em lại mong chờ một mùa đông mới, một mùa đông mang đến lòng em với bao điều lạnh lẽo và nó có khả năng đóng băng lòng em.
Nhưng mùa đông năm nay thì khác, mùa đông năm nay em đã không còn phải cô đơn, em sẽ không còn phải bước đi một mình trong những ngày mùa đông lạnh lẽo, sẽ không còn phải đi giẫm lá vàng rụng của mùa thu. Em đã có anh. Đã có một người để cùng chia sẻ với em mọi buồn vui trong cuộc sống, có thể cùng em đi đến nơi nào mà em muốn đến, để em không còn phải thấy sợ mỗi khi đêm đông lạnh lẽo ùa về.
Em yêu anh và dành cho anh một tình yêu chân thật nhất, trong sáng nhất. Em luôn tin rằng em sẽ có anh trong cuộc sống này mãi mãi. Đúng là cuộc sống luôn có những ngã rẽ bất ngờ nhưng em không muốn nghĩ đến điều đó. Em không muốn tương lai của mình là những chuỗi ngày phải sống trong lo sợ mất nhau, sẽ tan vỡ. Anh đã từng nói với em là đừng suy nghĩ gì cả, mọi chuyện hãy để cho nó tự nhiên. Và em cũng sẽ như vậy, mình quen nhau rất tự nhiên, gặp lại nhau trong sự tình cờ, yêu nhau trong sự tin tưởng và hi vọng mình sẽ có nhau trong suốt cuộc đời này.
Người ta thường nói rằng tình yêu sinh viên sẽ không bền, mười cặp thì có đến chín cặp tan vỡ, nhưng em muốn mình là một cặp đôi còn lại. Em không muốn phải chia xa người mà mình yêu thương và tin tưởng nhất. Đừng bao giờ buông tay em anh nhé. Hãy nắm chặt tay và che chở cho em, vì suốt cuộc đời này em không muốn ai là chỗ dựa cho em ngoài anh cả. Hãy là chỗ dựa vững chắc nhất cho cuộc đời em anh nhé.
Tưởng rằng em và anh chỉ gặp nhau một lần rồi quên, và cũng sẽ giống như những người xa lạ vì mình từ trước đến giờ chưa từng gặp nhau, rồi khi gặp nhau cũng không để lại địa chỉ để liên lạc. Nào ngờ chúng mình tình cờ gặp lại khi anh là bạn thân của đứa bạn học cấp ba của em. Phải chăng cũng từ ngày ấy em đã cảm thấy không còn lạnh lẽo và thay vào đó là sự ấm áp. Anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em.
Mùa xuân mang hơi thở ấm áp, tiết trời trong xanh, muôn hoa đua nở. Mùa hạ oi bức, nóng nực nhưng là mùa mà hầu hết các cô cậu học sinh sinh viên đều vui mừng đón chào. Mùa thu mát mẻ, một số loài cây cũng chuẩn bị thay lá cho một kì nghỉ đông chờ đến mùa xuân đâm chồi nảy lộc. Còn mùa đông thì sao nhỉ? Lạnh lẽo, mưa bão nhưng kì lạ thay năm nào cũng vậy em lại mong chờ một mùa đông mới, một mùa đông mang đến lòng em với bao điều lạnh lẽo và nó có khả năng đóng băng lòng em.
Em yêu anh và dành cho anh một tình yêu chân thật nhất, trong sáng nhất. Em luôn tin rằng em sẽ có anh trong cuộc sống này mãi mãi. Đúng là cuộc sống luôn có những ngã rẽ bất ngờ nhưng em không muốn nghĩ đến điều đó. Em không muốn tương lai của mình là những chuỗi ngày phải sống trong lo sợ mất nhau, sẽ tan vỡ. Anh đã từng nói với em là đừng suy nghĩ gì cả, mọi chuyện hãy để cho nó tự nhiên. Và em cũng sẽ như vậy, mình quen nhau rất tự nhiên, gặp lại nhau trong sự tình cờ, yêu nhau trong sự tin tưởng và hi vọng mình sẽ có nhau trong suốt cuộc đời này.
Người ta thường nói rằng tình yêu sinh viên sẽ không bền, mười cặp thì có đến chín cặp tan vỡ, nhưng em muốn mình là một cặp đôi còn lại. Em không muốn phải chia xa người mà mình yêu thương và tin tưởng nhất. Đừng bao giờ buông tay em anh nhé. Hãy nắm chặt tay và che chở cho em, vì suốt cuộc đời này em không muốn ai là chỗ dựa cho em ngoài anh cả. Hãy là chỗ dựa vững chắc nhất cho cuộc đời em anh nhé.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
