Mỗi lần em chun mũi hỏi anh: “Anh! Anh có yêu em không?” Anh vuốt vuốt tóc em và nhẹ nhàng trả lời: “Có!” Em hài lòng và ôm anh thật chặt.
Mỗi lần em chun mũi hỏi anh: “Anh! Anh có yêu em không?” Anh vuốt vuốt tóc em và nhẹ nhàng trả lời: “Có!” Em hài lòng và ôm anh thật chặt.
Em có đọc được trong một cuốn tiểu thuyết những dòng như thế này: Anh yêu em không - Đây là câu hỏi ngu xuẩn nhất thế gian, cũng là câu hỏi mà phụ nữ trên toàn thế giới thích tra hỏi nhất, đàn ông thường chê phụ nữ lãng nhách, thực ra phụ nữ cũng biết câu hỏi này là ngốc nghếch, nhưng họ vẫn muốn tìm đáp án hết lần này đến lần khác. Vì sao? Bởi vì mỗi người một suy nghĩ, bởi vì phụ nữ rất quan tâm, bởi vì họ không tìm thấy đủ cảm giác an toàn mà trái tim khác đem lại cho họ.
Mặc dù câu trả lời mà người đàn ông đưa ra phần lớn đều hư vô, nhưng họ cần khoảnh khắc an ủi đó.
Anh à, em luôn muốn có được cảm giác an toàn khi ở bên anh… Nhưng những gì em cảm nhận được cứ giống như một chiếc bóng đèn chuẩn bị cháy vì hết tuổi thọ. Cứ nháy chớp liên hồi… Khi thì sáng, khi lại chập chờn, rồi đến một lúc nào đó sẽ lóe lên một cái chói lóa rồi tắt hẳn… Hạnh phúc của chiếc bóng đèn, cũng từ đấy mà kết thúc… Em cứ chông chênh đi bên đời anh, lặng lẽ và cam chịu… Em cũng chưa bao giờ, chưa bao giờ được nghe anh nói trọn vẹn câu nói: “Anh yêu em, rất nhiều…”
Anh nói anh không muốn nói trước điều gì cả, cứ ở bên nhau thôi, đến đâu thì đến… Anh à, anh không biết rồi… Con gái, yêu bằng tai mà… Huống chi, những lúc ở bên anh, em cần lắm những khoảng khắc an ủi như thế…
Người ta cứ cho rằng… Không bao giờ có cái gọi là tình yêu mãi mãi… Bởi chẳng ai biết trước được tương lai ra sao. Ngày hôm nay thế này, ngày mai chẳng biết bàn tay ấy có còn nắm chặt, nụ cười ấy còn vương vấn, trái tim ấy có còn đập cùng một nhịp với ta hay không… Nhưng thật sự, anh à, chẳng có gì là tuyệt đối cả… Giống như không ai tin về những điều mãi mãi, nhưng thực sự là chúng ta mãi mãi chỉ có một người cha, một người mẹ, giống như bầu trời mãi mãi chỉ có một mặt trời, một vầng trăng đấy thôi…
Em tin rằng, tình yêu cũng luôn có những khoảnh khắc tương đối như thế…
Vẫn luôn có những người yêu nhau và cùng nhau đi đến tận cuối con đường của hạnh phúc.
Vẫn có những người yêu nhau, dù không ở gần, nhưng trái tim thì luôn bên cạnh nhau.
Và vẫn có những người, yêu nhau, xa nhau rồi đấy, nhưng cứ để trái tim mình cô đơn như vậy đến cả cuộc đời…
Và anh này, giá kể như nếu anh còn không tin vào tình yêu mãi mãi, thì xin hãy cứ coi như trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống, mỗi giây mỗi phút được sinh ra và chết đi, anh yêu em trọn vẹn. Giống như việc thật khó để yêu ai đó suốt đời suốt kiếp, nhưng sẽ thật là dễ dàng nếu như yêu họ suốt đời suốt kiếp, từng ngày một. Phải không anh?
“Thành thật mà nói, thủy chung không có nghĩa là đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một người, không bao giờ thay đổi.
Mà là chỉ yêu một người trong một thời điểm. Mãi mãi trong khoảnh khắc đó, chỉ có duy nhất một người…”
Anh thấy không? Yêu một người mãi mãi, cũng không phải là khó lắm đâu mà…
Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013
Đời không như là mơ
Nếu có một ngày mọi thứ đều trôi tuột khỏi tay bạn, mọi dự tính đều không theo ý bạn , mọi kế hoạc đều đi lệc quỹ đạo.Bạn sẽ làm gì?
- Buồn chán muốn đi đâu đó thật xa nhưng vẫn cắn rằng chịu đựng,
- Sẽ cười cái " Khì" chuyện nhỏ thôi mà rồi bước tiếp
- Sẽ bùng nổ la thét, gào thét như trong phim Hàn Quốc
- Hay là sẽ buông xuôi để mặc cho mọi thứ diễn ra, cứ như thế tuột mất tầm kiểm soát.
Phải làm gì bây jo? Ai cũng đã ít nhất một lần tự hỏi mình như thế. Để thấy rằng những khó khăn trong đường đời là diều không thể tránh khỏi. Ai cũng phải đương đầu và người chiến thắng là người nỗ lực hết mình kiên trì đến phút cuối. Và bạn muốn làm người chiến thắng chứ. Dừng lại thở đều và bước tiếp bạn nhé
Lúc nhỏ ta cứ thấy cuộc sông toàn màu hông lớn rồi mơi thấy cuộc sống quá phức tạp . Đời không như là mơ. KHi nào bạn nhận ra điều đó có phải lúc bạn rời xa vòng tay bao bọc của gia đình tự lực cánh sinh
Sống chậm
Có bao giờ bạn cùng người bạn thân đang bị ốm ngồi ôn lại kỷ niệm, môt người thân yêu của bạn sắp ra đi bạn mới hối hận bạn chưa làm được gì đó cho họ.Đấy là vì bạn chưa biết nưng niu mỗi phút giây trong cõi đời này. Bạn chưa thật sự nhận ra giá trị của hiện tại với rất nhiều niềm vui và ý nghĩa, đa phần chúng ta làm việc nỗ lực vì một ngày mai ở rất xa và trên con đường rất dài đó ta vô tình bỏ lại nhưng điều kỳ diệu của ngày hôm nay. Bạn đừng để cuộc sống trôi qua kẽ tay chỉ để mãi đăm chìm trong quá khứ hay mãi ảo tưởng về tương lai chỉ bẳng cách sống bằng từng khoảng khắc của hiện tại ta mới thưởng thức trọn vẹn những gì tạo hóa đã ban tặng. Bạn chớ vội bỏ cuộc khi bạn còn điều gì đó để cho đi, không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự bế tắc khi chúng ta thôi không cố gắng nữa. Bạn chớ sợ mạo hiểm vì có mạo hiểm với cơ hội của đời mình bạn mới dũng cảm hơn
Bạn đừng khóa kín lòng mình bằng cách trả lời rằng mình không có thời gian để yêu bất cứ ai, cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là cho đi, cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt và cách duy nhất để giữ được tình yêu là chấp cho nó một đôi cánh. Tình yêu luôn ở bên cạnh bạn khi bạn biết nâng niu và trân trọng nó.
Bạn cũng đừng hạ thấp mình khi so sánh mình với người khác vì chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau chúng ta là mỗi cá nhân đặc biệt .
Cuộc đời bạn cứ như 1 trò chơi tung hứng, trong tay bạn có 5 quả bóng mang tên tình yêu, công việc, gia đình, bạn bè và tinh thần. Công việc như trai bóng bằng cao su nó rơi xuống rồi nảy lên chứ không bao giờ vỡ, còn 5 quả bóng còn lại thì làm bằng thủy tinh nó rơi xuông nếu không vỡ cũng bị trầy xước. Vì thế nên hiểu rõ điều đó cố gắng phấn đâu hiểu rõ để giữ được sự quân bình trong cuộc sống. Hãy nhớ 4 quả bóng bằng thủy tinh đó là : tình yêu, gia đình, bạn bè và tinh thần.
15.12.2013
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
Đêm 2.8.2013
Lâu lắm rồi mới vào blog. Có lẽ cuộc sống cứ trôi đi nhanh quá con người sống như chạy đua với thời gian, sống vội vàng để rồi không còn có thời gian quan tâm đến bạn bè , người thân, quên đi những thú vui nho nhỏ , quên đi những điều bình dị đơn giản; để rồi khi quay lại nhìn ta mới thấy nuối tiếc những khoảng thời gian đã trôi qua.
Minh chứng rõ ràng nhất chính là mình đây nè :(( . Cả ngày đi làm , tối đi học, đêm về thì làm bài tập rồi lướt fb xem có tin gì mới không. Mình cảm thấy quá mệt mỏi, cuộc sống cứ trôi đi ngày qua ngày , tuần qua tuần, tháng qua tháng lặp đi lặp lại ko biết bao jo mới khá lên đây. Khi nhìn lại thì thấy mình đã già quá rồi . Hix hix. Không muốn chấp nhận cái sự thật phũ phàng này nhưng dấu làm sao được những nếp nhăn đã xuất hiện ngày càng nhiều.:(( . Nói đến đây mới nhớ bây jo dã là 12h20 rồi ! đã quá jo mình đi ngủ rồi. Đi ngủ để lấy sức chiến đầu ngày mai cái đã.
Minh chứng rõ ràng nhất chính là mình đây nè :(( . Cả ngày đi làm , tối đi học, đêm về thì làm bài tập rồi lướt fb xem có tin gì mới không. Mình cảm thấy quá mệt mỏi, cuộc sống cứ trôi đi ngày qua ngày , tuần qua tuần, tháng qua tháng lặp đi lặp lại ko biết bao jo mới khá lên đây. Khi nhìn lại thì thấy mình đã già quá rồi . Hix hix. Không muốn chấp nhận cái sự thật phũ phàng này nhưng dấu làm sao được những nếp nhăn đã xuất hiện ngày càng nhiều.:(( . Nói đến đây mới nhớ bây jo dã là 12h20 rồi ! đã quá jo mình đi ngủ rồi. Đi ngủ để lấy sức chiến đầu ngày mai cái đã.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)